Cuối cùng Sở Tê cũng thật sự chìm vào giấc ngủ.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Thần quân thu bàn tay đặt trên trán Sở Tê về. Sắc mặt y tái nhợt, tiêu hao một lượng lớn linh lực khiến y hơi mất sức.
Thanh Thủy vội vàng tiến lên muốn dìu y, lại thấy y nhẹ nhàng phất phất tay, nói với Vô Vọng: "Đa tạ Tiên trưởng."
Sau đó nói với Khô Hoằng: "Lại phải làm phiền ngươi rồi."
"Ta đã biết chuyện." Khô Hoằng tiến lên, nói: "Nếu thật sự còn cách nào khác, hẳn ngài cũng sẽ không tìm ta."
Thần quân cười khổ.
"Nhưng nếu ngài muốn ta hỗ trợ chữa trị cho hắn, thì ta muốn đưa ra một điều kiện trước."
"Mời Y tiên nói."
"Mưa dưới chân núi... vẫn nên ngừng đi."
Tầm mắt Thần quân chuyển qua Sở Tê, trong một thoáng không trả lời.
"Ta biết ngài tức giận trong lòng, chẳng qua việc đã tới nước này, vẫn đừng nên tự làm tổn hại âm đức thì hơn. Dù ngài không nghĩ cho chính mình thì cũng phải tích lũy phúc báo cho tiểu đồ đệ của ngài chứ? Cớ gì nên nỗi này đây?"
Thật ra Khô Hoằng nói không sai, Thần quân phẫn nộ ném mũ, giáng xuống mưa to sấm sét, trong vòng mười ngày nhất định sẽ khiến vô số người chết đuối. Hiện giờ đang là giữa hè, tới vụ thu mà không thu hoạch được nữa thì sẽ lại chết đói vô số.
Bá tánh trôi giạt khắp nơi, vào đông lại phải chết thêm vô số.
Nam Đường diệt vong, cử quốc đại loạn, không có mười năm chiến tranh chỉ sợ khó ổn định, đến lúc đó tử thương không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316335/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.