Nếu đổi thành Thanh Thủy kể chuyện lúc trước, Sở Tê sẽ không hỏi ra những lời này.
Tất cả mọi người đều cảm thấy đó là một bức chữ, Thần quân cũng cảm thấy thứ hắn nên nhìn thấy chính là một bộ chữ. Mà rõ ràng hắn nhìn thấy đây là một bức họa, nói ra ai sẽ tin đây?
Nhưng Thanh Thủy nói Thần quân và Dạng Nguyệt chỉ từng gặp mặt một lần bên bờ sông Vong Xuyên. Điều này bỗng khiến hắn nhớ tới bức họa đặc biệt kia. Người, sông, hoa, cùng với khung cảnh xung quanh, đều đã thể hiện toàn bộ ý nghĩa.
Khiến hắn khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Có lẽ những gì Thần quân nhìn thấy cũng giống hắn.
Trong mắt Thần quân thoáng vẻ ngạc nhiên, cảm xúc này bị hắn bắt giữ. Sở Tê lập tức chắc chắn trong lòng. Hắn lại lặng lẽ câu lấy ngón tay Thần quân, ngón cái cọ xát lên mu bàn tay y, nhẹ giọng nói: "Tư Phương, những gì ngài nhìn thấy... có phải cũng giống ta hay không?"
Mu bàn tay Thần quân bóng loáng, xúc cảm tinh tế tựa mỡ dê, khiến người ta yêu thích không buông tay. Có lẽ vì khiếp sợ nên bị hắn sờ soạng một lúc mới hồi thần. Thần quân lập tức rút tay ra, hỏi: "Ngươi nhìn thấy gì?"
"Một người màu đỏ, một con sông màu vàng, còn có đống hoa lộn xộn lung tung."
Thần quân nhìn hắn một lúc lâu, yên lặng đứng dậy đi về phía bức họa kia. Sở Tê vén tà áo lên, xuống giường tung ta tung tăng đi theo y, tỏ chút ý khoe khoang duỗi tay ra chỉ: "Nè, người ở chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-than-cung-cu-quoc-trieu-bai-than-quan-quan-tuyen/1316309/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.