Gia Khải bước vào phòng làm việc, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, chứa đựng những suy nghĩ khó đoán. Ngọc Lan vừa từ phòng bếp bước ra, nở nụ
cười dịu dàng khi thấy anh. “Anh về rồi à? Em vừa pha trà, anh có muốn uống cùng em không?”
Gia Khải nhìn cô, nụ cười nhẹ thoáng qua, làm tan chảy vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt anh. “Anh sẽ uống với em. Nhưng anh cần nói chuyện với em trước.”
Ngọc Lan hơi ngạc nhiên trước vẻ nghiêm túc của Gia Khải, cô đặt tay lên tay anh, “Chuyện gì vậy anh? Có chuyện gì xảy ra ở công ty sao?”
Gia Khải kéo Ngọc Lan ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt anh đầy sự kiên định. “Anh đã cho Mỹ Như một lời cảnh cáo vì cô ta đã đi quá giới hạn. Nhưng anh không muốn em lo lắng, chuyện này sẽ được giải quyết. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em.”
Ngọc Lan cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của Gia Khải. Cô khẽ thở dài, “Em tin tưởng anh, nhưng anh cũng phải cẩn thận. Em không muốn có bất kỳ rắc rối nào xảy ra giữa chúng ta”
“Anh biết.” Gia Khải đáp lại, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, “Chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ, chỉ cần em ở bên anh, anh sẽ không để bất cứ ai làm ảnh hưởng đến chúng ta.”
Cuộc nói chuyện của hai người bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại của Gia Khải. Anh nhấc máy, giọng nói sắc lạnh của Mỹ Như vang lên, đầy thách thức. “Anh nghĩ rằng chỉ cần cảnh cáo là đủ sao, Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-duoc-anh-la-dieu-may-man-cua-em/3643476/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.