Chờ không khí trầm tĩnh xuống, Dụ Kiến đã nửa hôn mê.
Chăn rơi xuống mặt đất, ga giường nhăn nhúm.
Mạnh Đông xuống giường nhặt chăn, nhẹ nhàng đắp lên người Dụ Kiến. Trong lúc vô ý liếc thấy trong cánh tay Dụ Kiến có một vết máu, anh dừng một chút, buông chăn ra, nâng cánh tay Dụ Kiến.
Không có vết thương, vết máu rất nhạt, là từ đâu ra, anh nhìn mu bàn tay phải mình.
Dấu răng sâu, chung quanh vết thương cũng có vết máu nhạt.
Là máu anh quét tới cánh tay Dụ Kiến.
Anh cúi người cắn cô một cái, sau một lúc lâu rời đi, cánh tay cô đã trơn bóng trắng nõn.
Mạnh Đông đắp chăn cẩn thận cho cô, đi đến phòng khách, lấy ra một chai nước lạnh, anh uống hết nửa chai, lại lấy ra một chai nhiệt độ bình thường.
Trước khi quay về phòng ngủ anh nhặt di động lên, mặc kệ quần áo hỗn độn trên mặt đất, anh bước qua, vào phòng ngủ để chai nước bên tủ đầu giường phía Dụ Kiến.
Anh suy nghĩ, bỏ di động xuống, mở chai nước ra lại đóng vào.
Anh vòng đến đến bên kia giường, nệm lún xuống. Dụ Kiến từ từ nhắm hai mắt, dường như chưa tỉnh chút nào.
Mạnh Đông tắt đèn, để lại đèn đầu giường, sau đó nghiêng người, tay cách chăn, vòng lên lưng Dụ Kiến.
Anh ở sau lưng cô hôn cô, thấp giọng nói: “Tỉnh?”
Dụ Kiến vẫn nhắm mắt lại, mu bàn tay lại vung về sau, đúng lúc đập vào mặt Mạnh Đông.
Mạnh Đông gạt tay cô, lướt qua cô, cầm di động bên tủ đầu giường.
Không phải chiếc của anh, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-dong/456823/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.