“Chú…”
Tuệ Khanh bất ngờ bị ôm lấy thì hoảng loạn không thôi, tâm trạng của cô tụt dốc không phanh bởi những bí mật kinh khủng. Tuy nhiên khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cô ôm chầm lấy Hoài Khang, hưởng thụ sự ấm áp an toàn.
“Không sao chứ?” Hoài Khang cúi đầu, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của Tuệ Khanh với vẻ lo lắng tràn đầy trong ánh mắt thâm tình.
“Tôi không sao. Sao chú lại ở đây?” Tuệ Khanh thắc mắc, bàn tay bất ngờ chạm vào mảng lưng áo ướt nhẹp khiến cô rùng mình.
Nếu đây mà là nước nóng, chắc chắn Hoài Khang sẽ bị phỏng cả phần lưng.
Tuệ Khanh hơi đẩy Hoài Khang ra, ánh mắt như muốn vỡ vụn: “Chú không sao chứ?”
“Không sao, chỉ là nước lạnh bình thường thôi.”
Nghe Hoài Khang nói vậy, Tuệ Khanh chỉ gật đầu một cái. Sau đó trong ánh mắt không hiểu rõ chuyện gì của mọi người, cô tiến thẳng đến chỗ của Tuyết Thanh khiến cô ta cảnh giác. Ngoài dự đoán, cô giáng xuống mặt cô ta một bạt tai đau điếng.
“Sao mày đánh tao?” Tuyết Thanh ôm mặt rồi hét lên.
“Mày tiêu chuẩn kép vừa thôi.” Tuệ Khanh không giữ dáng vẻ bình tĩnh được nữa mà từng bước đẩy lùi Tuyết Thành:
“Mày tạt nước tao được nhưng không cho tao phản kích lại sao? May mắn đó chỉ là nước lạnh, nếu không tao không chỉ cho mày mỗi cú tát đó đâu. Mày hiểu chưa?”
“Mày… mày…” Tuyết Thanh biết bản thân vừa rồi nóng giận quá mức mà làm ra hành động mất kiểm soát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gap-chan-ai-o-khoa-truc-trang/2922376/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.