Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.
Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.
Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.
Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.
Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.
Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.
Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:
“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”
Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”
“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”
“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220277/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.