Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.
Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.
Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.
Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.
Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.
Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”
“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.
Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.
Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”
“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”
“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”
Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”
Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220265/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.