Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.
Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.
Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”
“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”
“Vâng.”
Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”
Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.
Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.
“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”
Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”
Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220256/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.