Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.
Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.
“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.
Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.
Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”
Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”
Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”
“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.
Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”
Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”
Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”
Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.
“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”
Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.
Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.
Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”
Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.
Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220228/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.