Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.
Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.
Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.
Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.
Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.
Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.
Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.
Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.
“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”
“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”
Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”
Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.
Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”
Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”
Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220215/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.