Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.
“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.
Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”
Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”
Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.
Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.
“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.
Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…
Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?
Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”
Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.
Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”
Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.
Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.
Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.
Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”
“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220200/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.