“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.
Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:
“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”
“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”
“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”
“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”
“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”
“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”
Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.
“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”
Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.
“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.
Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”
“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.
Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220195/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.