Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.
Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.
“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”
“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”
“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”
Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.
Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”
“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”
“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”
“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”
“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”
“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220191/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.