Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”
Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”
Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”
“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”
Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”
Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”
Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”
Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”
“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.
Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”
Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”
Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”
Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”
Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.
Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.
“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”
“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”
Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220181/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.