Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.
Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”
Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”
“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.
Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”
Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”
“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”
“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”
“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”
Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”
Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”
“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”
Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.
Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”
“Em phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220177/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.