Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”
“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”
“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”
“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”
Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”
Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”
Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”
Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”
Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”
Mạnh Đường: “…”
Chị ấy định chạy trốn đây mà.
Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?
“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”
Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-them-chut-nua-la-mat-kiem-soat/5220173/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.