Kỳ thực cô thật sự khâm phục trí nhớ của Diệp HạoNinh, bởi vì ngay cả chính cô cũng suýt quên khuấy đi mất, khoảng 1 năm trướcđây anh đã dẫn cô đi mua giày.
Cũng chính lần đó, anh vô tình kể cho cô nghe về ngườiphụ nữ đó, mà hôm nay cuối cùng cô đã được gặp.
Lúc đó ở Hồng Kông, vốn dĩ Diệp Hạo Ninh đi làm 1 sốcông việc, kết quả là Tiểu Dĩnh cũng nhiệt huyết dâng trào, xin nghỉ phép nămđể đi tháp tùng cùng.
Khi máy bay sắp cất cánh, Diệp Hạo Ninh nói :"Đếnlúc đó có lẽ không có thời gian bên em, anh đưa em thẻ, em tự đi dạo phốnhé!"
Cô chẳng buồn để tâm :"Không cần anh tháp tùng,đàn ông các anh dạo phố sắm đố thường ra vẻ mất kiên nhân, thật sự ảnh hưởngđến hứng thú lắm!"
Diệp Hạo Ninh không ý kiến gì hừ một tiếng :"Cólẽ nên nói em không may, thật ra cũng còn nhiều người đàn ông đầy sự kiên nhận,tiếc là em chưa gặp được!"
Cô cảm thấy bản thân mình quả là thật sự không may,lúc nhỏ đã chứng kiến sự không tình nguyện tháp tùng 2 mẹ con cô đi mua sắm củabố cô, thông thường phải mất năm lần bảy lượt hối thúc ông mới miễn cưỡng rangoài. Kết quả là đến cửa hàng thì đợi không đến hai phút liền vội vàng bỏ chạyxuống dướu cửa hàng, cơ hồ chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt loại tả tấn này. Vìthế, khiến mẹ cô nổi trận tam bành, đợi đến khi Tiểu Dĩnh lớn hơn một chút,cũng không cần đến miễn cưỡng lôi kéo bố Tiểu Dĩnh nữa, chuyển thành hai mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-nhu-vay-xa-den-the/2189481/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.