"... Diệp Hạo Ninh, anh nổi cơn điên gìvậy?" xe chạy ra ngoài khoảng hai trăm mét, Tiểu Dĩnh cuối cùng cũng thốtlên :"Em muốn xuống xe", vốn dĩ tâm trạng không tốt, lúc này gươngmặt càng không vui, cô quay đầu lại, cơ hồ ánh lên nộ khí :"Có nghe thấykhông? Em không rảng rỗi giỡn với anh, mau ngừng xe lại, em muốn xuốngxe!"
Tuy vậy người thao túng vô lăng xe chỉ lạnh nhạt nhìncô, ngữ khí bình thản :"Lúc nãy chẳng phải em muốn biết người khó quên nàođó của anh ư?"
Nghe thấy tính từ xuất phát từ chính miệng anh, lạidường như trong lòng có chút chua xót, bất giác sững người :"Lẽ nào anhthật sự đưa em đi gặp cô ấy sao?"
Thái độ của anh thật giả khó đoán, chậm rãi trả lời:"Đương nhiên rồi"
Trong lúc nói, những chiếc xe bên phải của lắn xe đềubị bỏ qua, bỏ xa phía sau, ngày càng nhỏ dần rồi khuất dần trong kính chiếuhậu.
Tiểu Dĩnh đột ngột tĩnh lặng, trong lòng có chút hoảngsợ
Ánh nắng mặt trời màu thu phản chiếu xuống mặt đườngrộng lớn và bằng phẳng, những tòa nhà cao ốc trang hoàng lộng lẫy mọc sát nhaucũng nhanh chóng lui về phía sau. Rõ ràng đều là những cảnh tượng và cảnh vậtquen thuộc, nhưng trong chốc lát cô lại dường như hoảng hốt, cứ tựa như tất cảmọi thứ xung quang đều không liên quan gì đến cô, chỉ biết rằng xe vẫn đang dichuyển. Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh còn cô thì lại bị dẫn đi đến một nơi nào đóđể gặp mặt một ai đó.
Lại có lẽ anh lừa cô thôi, chẳng qua là thuận miệngnói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gan-nhu-vay-xa-den-the/2189479/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.