-Giờ phải làm sao?
Thằng Khoa hét lên hốt hoảng.
Cả ba người Long Khoa Khương trong lúc đi về trường thì đi nhầm vào trong dungeon này.
Thằng Khoa đang rất hoảng loạn vì bản thân nó chưa sẵn sàng cho việc bước vào dungeon.Riêng Long và Khương thì chuyện này cũng không quá to tác.
Đối với Long thì nó đã từng đi vào dungeon một lần nên vào một lần nữa cũng chả sao.Còn riêng thằng Khương thì nó chỉ sợ mỗi ma chứ những thứ này đều không là gì.
Thằng Khoa lúc này thì đang rất hoảng loạn nhưng Long lại không để tâm đến mà quay sang Khương hỏi:
-Anh có nhìn thấy gì không?
Thằng Khương sau một lúc im lặng liền trả lời:
-Có.Những linh hồn màu đỏ mang những trang phục y như trò OP.
Long lúc này liền phần nào xác nhận được rằng các dungeon này đều được đặt ở một thế giới khác.Một thế giới như trong OP.Nhưng chưa Long chưa kịp suy nghĩ thấu đáo thì một con trâu đen lao đến như điên xông vào 2 người bọn họ.
Long thì đang ngồi xe lăn mọi việc làm đều thua người bình thường.Khương thì chỉ được khai nhãn chưa có một thứ sức mạnh nào.Cả hai người bọn họ gần như không còn tự vệ.Nhưng Khoa thì khác,bản thân nó có được khả năng viết chữ rất nhanh và nó đã sớm sáng tạo cho mình một số chữ hữu dụng.Nó bây giờ là người duy nhất có thể cứu cả đám nhưng tiếc là nó đang bị hoảng loạn.
“Thôi rồi số mình đã tận” Đó là ý nghĩ của Khương trong giây phút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316442/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.