-Ai đó!!!
Uyên Bích sau khi nghe thấy tiếng nói liền hét lên.
Tiếng nói lúc này lại phát ra:
-Chưa qua mấy ngày mà đã quên ta rồi sao?
Uyên Bích nghe thấy liền cảm thẩy sự quen thuộc ngay lập tức ngẩng đầu lên.
-Sư Huynh!!!
Trước mắt cô là sư huynh Cuồng Long.Đối với cô từ trước tới nay không người nào đối tốt với cô nhưng Long thì khác.Hắn dù có chút gắt gỏng nhưng rất quan tâm bảo vệ cô.
Nhưng đây là trong tâm trí cô tại sao lại có mặt của hắn bởi thế cô liền hỏi:
-Sư huynh tại sao lại ở đây?
Không dài dòng mà thẳng thừng nhìn vào cô và nói:
-Điều đó muội phải tự hỏi lại chính bản thân mình chứ.Đây là tâm trí của muội mà.
Câu trả lời dù rất mong lung nhưng nó lại phải làm cô suy nghĩ.
Cũng dễ hiểu thôi.Khi một con người ở dưới vực thì người đầu tiên kéo họ lên sẽ là người mà họ mang ơn suốt đời.Đối với cơ cũng vậy Long không chỉ là sư huynh đồng môn mà còn là người chiếm vị trí quan trọng trong cuộc đời cô.Không có Long thì cuộc đời cô đã sớm kết thúc nhanh chóng.
Nhưng dù có nghĩ như thế nào thì mọi thứ mà cô nhận được lại là rối rắm.Đến lúc này cô bỗng nhận thấy rằng mục đích sống của cô bây giờ là gì cô còn không biết.
Một con người phải có ít nhất một mục đích sống để tiếp tục trải qua trong cuộc đời đầy đau khổ.Nhưng Uyên Bích thì không.
Từ nhỏ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316382/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.