Uyên Bích ung dung đem nồi hạt giống gạo về nhà nấu.Vì trời giờ này đã sáng hẳn nếu không kịp thì cô và Long sẽ đói mất.
Quãng đường trong rừng dù có hơi ngoằn ngèo rắc rối nhưng trí nhớ của cô rất tốt nên chỉ vài lần đi qua cô liền nhớ rõ đường đi.
Về đến nhà Uyên Bích không thấy hình bóng Cường Thực ở đâu chắc có lẽ nó đã đi kiếm ăn.Tiếp tiếp tục công việc cô tìm một góc theo hướng gió để làm tạm một bếp lửa.
Đặt ba cục đá thành hình tam giác sau đó lấy hai que gỗ đặt dưới đống rơm rạ để làm lửa.Công việc này đối với cô không quá khó khăn vì cuộc sống trước cô đã làm việc này không biết bao nhiêu lần để tự sưởi ấm bởi bị chủ cho ngủ ngoài nhà.
Cô vừa làm lửa vừa nhớ đến lại nhửng ký ức khi đó.Có vẻ như cô đã chấp nhận được quá khứ để không tự dằn dặc bản thân của mình.
Mất không lâu Uyên Bích đã xong việc làm lửa.Đặt lên chiếc nồi cô không ngừng thổi cho lửa to lên từng chút một.Khụ..Khụ...Tiếng ho do khói làm Uyên Bích khó chịu nhưng dù vậy cũng phải ráng nếu muốn có cháo ăn.
Rất nhuần nhuyễn những thao tác.Việc nấu cháo đã nhanh chóng hoàn thành.Việc cô cần làm là ăn thôi.
Uyên Bích lấy hai bát bằng đất mà cô đã tự mình nặn hồi trước.Múc hai bát cháo một cho cô một cho Long.
Long hiện tại vẫn đang bất tỉnh nhưng nét mặt thì đã tốt hơn các vết thương đang nhanh chóng lành lại.Uyên Bích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316378/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.