Ngay lúc này Uyên Bích mới nhìn lại chiếc nhẫn.Cô nhận thấy nó giống như chiếc nhẫn mà Long đeo.
-Cường Thực trả lời tao mày lấy chiếc nhẫn ở chỗ tụi tao đánh nhau với Cường Thực đúng không?
‘Thân tui là chim hiểu tiếng người là kỳ tích mà bà tối ngày chơi trò hỏi đáp ai chơi với bà’. Ý nghĩ của Cường Thực.
Nó lúc này miễn cưỡng gật đầu một cái.Uyên Bích thấy thế liền xúc động.Vì nhớ lại cảnh tượng Long đã tự cắt đi cơ thể để muốn đổi lại mạng sống của cô.
Nước mắt cô trào ra nhanh chóng tiếng khóc vang xa khu rừng.Cường Thực thì bay lại đậu trên vai Uyên Bích với ý nghĩ ‘Nhìn thấy cái nhẫn thôi mà cũng khóc.Quả đúng là không nên chơi mấy cái tập tính của tụi quạ’.
Ấy vậy mà Uyên Bích nghĩ rằng Cường Thực đang an ủi cô.Thế nên cô hai tay nắm chặt chiếc nhẫn nói:
-Cảm ơn mày đã tìm ra chiếc nhẫn tao vui lắm.Không có nó thì sư phụ của bọn tao sẽ mãi không gặp lại được.
‘Áy...Kỳ cục mới khóc giờ lại vui.Con người khó hiểu quá đi.Sau này có cưới vợ chắc chừng phụng hoàng thôi chứ không lấy con người đâu.Rắc rối’.Ý nghĩ của Cường Thực.
Uyên Bích lúc này bắt đầu suy nghĩ cách giúp cho sư phụ của cô trởn lại.Theo như những gì cô biết thì chỉ có Long mới có khả năng kích hoạt được chiếc nhẫn.Chứ ngoài ra không ai có thể làm được.
Vậy nên Uyên Bích đang tìm mọi cách để “Đeo nhẫn” cho Long.Bản thân hắn đã còn đâu là tứ chi mà đeo.Ngặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316375/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.