Cứ thế Long Tiểu Tỵ Sát Điêu cả ba bọn họ đồng loạt đi theo Ngưu Tôn.Sát Điêu đã sớm tính dậy nên cũng đã hiểu sơ qua tình hình.
Đi qua ngã ba xưa cũ Long và Sát Điêu đều cảnh giác.Nên biết khi nãy Long đã lấy hơn chục mạng Nhân Ngưu tộc giờ lại chẳng có ai lại tiếp viện.Sợ hơn là kẻ chỉ đường cũng là Nhân Ngưu tộc.Nghe sơ qua cũng biết điều này không tốt lành gì nhưng tại sao Long vẫn quyết định đi theo Ngưu Tôn?
Lý do đơn giản là vì Long hắn ta trong đầu lúc này đang có cái ý nghĩ ngây thơ rằng hai tên Nhân tộc kia là người hắn quen biết cụ thể là Hoa và Khoa.Chẳng biết từ đâu hắn xuất hiện ý nghĩ ấy nhưng nó lại đem cho hắn niềm tin mãnh liệt vào lời nói của Ngưu Tôn.
Đi thêm trăm mét ánh sáng lúc này từ đâu xuất hiện.Dù rất mơ màng nhưng vẫn có thể nhìn thấy được sự vật.Tiểu Tỵ nhìn thấy cảnh lạ này mà hiếu kỳ nói:
- Nơi đây kỳ lạ thật!
Ngưu Tôn dẫn đường nghe thấy đáp:
- Tầng hai khu vực vốn được kiến tạo là một hang động gồm hai khu vực vùng tối và vùng sáng.Nơi các ngươi đang ở là vùng tối phần lớn bao quát vùng sáng.Càng đi về trung tâm ánh sáng sẽ càng lớn.Điều đặc biệt ở vùng sáng là nó có cả ban ngày và ban đêm bởi thế bọn ta vẫn có thế tính ngày tháng.
Long nghe thấy mới sực nhớ hỏi:
- Ngươi có biết lối lên tầng ba không?
Ngưu Tôn nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316289/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.