- Nếu tên Tím sử dụng lại cách này thì Red và Blue sẽ......
Đã 5 tiếng trôi qua kể từ khi Tiểu Tỵ bảo Red và Blue đi luyện tập.Nàng ta vẫn ở đây miệt mài nghiên cứu chiến thuật mà không hề ngủ.
Sát Điêu dù gì cũng là người có tuổi làm sao có thể ngủ khi đứa nhóc 2 tuổi này còn thức giấc được.
“Đáng lý ta phải là kẻ thủ lĩnh mới đúng!Thật nhục nhã khi phải giao trọng trách lớn lên đứa nhỏ tuổi nhất!Haizz” Lão ta thở dài.
Cái lạnh lẽo của sa mạc được sưởi ấm bởi chút hơi nóng từ đám lửa.Một cảm giác sinh tồn khốc liệt diễn qua hằng ngày.
Nhưng thứ cảm giác hiện giờ trú ngụ bên trong từng thành viên ở đây là sự cô đơn trống vắng.Vì bởi lý do tất cả thành viên có thể đi đến được ngày hôm này đều nhờ sự gắn kết của Long.
- EVERYBODY!Chúng ta cần phải xem thứ này.
Red nói xong Blue liền đi vào.
Sát Điêu và Tiểu Tỵ nghe thấy cũng bỏ việc đi lại xem.
Blue gật đầu ra hiệu Red thấy thế giơ tay lên Blue cũng lập tức giơ tay chạm vào tay Red.
Biến hóa sinh ra khoảng cách từ bàn tay của Red đến bàn tay của Blue như có một thứ gì đó hút lại vào giữa.Một lúc sau khoảng trung gian này dần dần mở ra 1 lỗ không gian với viền xunh quanh là màu tím.
Sát Điêu kinh ngạc thốt lên:
- Làm sao các ngươi?
Không cho trả lời Tiểu Tỵ liền nói:
- Quan trọng ở đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/game-thu-an-danh/2316269/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.