Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn
Bách Lý Hàn Tôn nhìn cô thật sâu, nắm chặt tay cô, lạnh lùng nhìn Mộ Tâm Nghiên, “Quản gia Phó, còn không làm theo lời thiếu phu nhân đi.” Trong giọng nói không cho phép quản gia Phó từ chối, chỉ có thể thi hành mệnh lệnh. LQĐ
“Thiếu phu nhân?” Mộ Tâm Nghiên kinh hoảng giật mình nhìn Cố Tuyết Y, sau đó cô ta rất đau khổ nhìn Bách Lý Hàn Tôn, “Anh Bách Lý, em mới là cô dâu của anh, bác gái bác ấy sẽ không thừa nhận người phụ nữ lai lịch không rõ.”
“Lai lịch không rõ?” Khóe miệng Cố Tuyết Y cười châm chọc, cô nhìn qua Bách Lý Hàn Tôn, mà trên thực tế ánh mắt cô rơi vào trên người quản gia Phó sau lưng Bách Lý Hàn Tôn, “Tôi thật sự rất muốn biết tôi lai lịch không rõ thế nào, tôi một không trộm hai không cướp, sao tôi lại trở thành không rõ lai lịch? Hay là nói….” Cô lạnh lùng nhìn về phía Mộ Tâm Nghiên, “Ngoài thân phận cao quý của cô thì đều thuộc lai lịch không rõ?” Đoạn cô rất vô tội nhìn Mộ Tâm Nghiên, “Làm sao bây giờ? Bách Lý Hàn Tôn lại yêu tôi, làm sao đây? Muốn tôi tặng cho cô à? Nhưng….” Đôi mắt cô lộ ra thần sắc vô cùng buồn rầu, “Cho dù tôi tặng cho cô, anh ấy cũng sẽ không yêu cô, làm thế nào mới tốt đây? Chẳng lẽ cô muốn ép buộc mẹ Bách Lý Hàn Tôn cưới cô sao?”
Tình địch đến thăm cô mà không phát huy chút năng lực, vậy thì sao để người ở nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gai-e-co-vo-nha-giau-thich-o-nha/3183579/quyen-3-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.