Trình Kiên có tật giật mình, anh ta vừa nhìn thấy cảnh sát đã lùi lại, rút nhanh khẩu súng giấu đằng sau thắt lưng, bắn thẳng lên chiếc đèn chùm giữa phòng để cảnh cáo.
Đoàng!
Khách mời bên dưới hoảng loạn la hét, người thì cúi thụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, kẻ lại bỏ chạy nháo nhác.
“Bình tĩnh! Mau di tản khách mời đi.”
Trình Kiên kéo Khiết Băng về phía mình, tay ghì chặt lấy cổ cô, súng dí ngang đầu. Thẩm Hạo Khanh định bước lên một bước, anh ta lập tức nghiến răng đe dọa:
“Nếu mày dám bước lên phía trước, tao bắn chết nó.”
Hắn nuốt nước bọt, dè chừng. Cảnh sát cũng không dám manh động vì sợ Trình Kiên làm liều. Khiết Băng cố gắng đẩy tay anh ta ra, nhưng chỉ khiến người đàn ông kia siết mạnh lấy cô thêm mà thôi.
“Trình Kiên, bình tĩnh đi! Anh chỉ đang khiến mình bất lợi trước tòa thôi.”
“Câm miệng lại. Cảnh sát các người, mau bỏ súng xuống, cút hết ra ngoài!”
Súng được hạ xuống, họ dần lùi hết về sau, hai tay giơ cao qua đầu. Trình Kiên kéo theo Khiết Băng, cẩn thận tiến lên phía trước. Do chiếc váy cưới trên người cô khá rườm rà, làm cho anh ta có phần luống cuống. Khiết Băng mò mẫm con dao trong bó hoa, không dám thở mạnh.
Chờ lúc anh ta chăm chú quan sát động tĩnh của cảnh sát, Khiết Băng dùng con dao bấm, một nhát vung mạnh lên, nhưng lại bị Trình Kiên tránh được. Anh ta nổi cơn thịnh nộ, vung tay tát cô ngã nhào xuống khỏi sân khấu.
“Khiết Băng!”
Thẩm Hạo Khanh chạy nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-thay-cho-chi-tham-thieu-anh-nhan-nham-nguoi-roi/435595/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.