Doanh trướng ngoài thành chung quy vẫn không bằng phòng ở có lò sưởi ấm áp bên trong thành được. Tiết Vân Chu gần như quấn lấy người Hạ Uyên cả đêm, cũng may Hạ Uyên là lò sưởi hình người, ôm cậu chặt chẽ, hai người nặng nề ngủ một giấc đến hừng đông.
Sáng ra tuyết đã thôi rơi, bên ngoài một mảnh trắng xoá. Hiện giờ trời giá rét, càng về sau tuyết rơi càng nhiều, càng bất lợi cho việc hành quân. Hạ Uyên thương nghị với vài vị tướng lãnh, quyết định hôm nay sẽ nhổ trại xuất phát, tranh thủ về Thanh Châu thật sớm.
Khi mặt trời vừa mới mọc, mười vạn binh mã trùng trùng điệp điệp đi về phía bắc, ngoài ra năm trăm tinh binh lưu lại được bố trí ở đỉnh núi của Nghiêm Quan Ngọc. Hạ Uyên lấy một bộ phận từ trong năm trăm người này, một ít phụ trách tuần tra phòng vệ, một ít phụ trách hậu cần, một ít phụ trách trông giữ đám thổ phỉ của Nghiêm Quan Ngọc, phân công thỏa đáng mỗi người một việc.
Hạ Uyên và Tiết Vân Chu trở về thành, báo cho mọi người sẽ ở lại trên núi, sau đó Hạ Uyên phân phó Tống Toàn sai người đi mua gạo lương và nhu yếu phẩm. Mấy thứ này ở trong thành cũng không phải là thiếu, có người bị đói không có nghĩa là không có lương thực, của cải vẫn nằm trong tay số ít người, chỉ cần có bạc thì muốn ăn cái gì mặc cái gì cũng được.
Đối với việc này thì Hạ Uyên cũng bất lực. Thứ nhất Bình Thành không nằm trong quyền cai quản của anh; thứ hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571465/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.