Tiết Vân Chu về thư phòng đợi chưa đến nửa canh giờ đã thấy Tống Toàn đưa Cao Tử Minh đến, cậu chỉ ghế dựa bên cạnh: "Mời ngồi."
Cao Tử Minh sửng sốt một chút, khập khiễng đi qua ngồi xuống, hiện giờ hắn đã được chải chuốt gọn gàng, nhìn vào đã không còn chật vật như trước, nhưng cả người lại trông suy yếu hơn lúc thụ hình rất nhiều, vẻ mặt mệt mỏi, hiển nhiên đã bị đả kích nặng nề.
Tiết Vân Chu lòng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn cố ra vẻ thong dong bình tĩnh trước mặt Cao Tử Minh, hỏi: "Đã suy nghĩ thông suốt rồi sao?"
Thần sắc Cao Tử Minh hơi hoảng hốt, ánh mắt đăm đăm nhìn vào ống tay áo của Tiết Vân Chu, giọng nói khàn khàn: "Ta muốn xem lại lá thư kia..."
"Được." Tiết Vân Chu lấy thư trong tay áo ra đưa cho Cao Tử Minh, thấy hắn run run rẩy rẩy mở thư, trong lòng không khỏi đồng tình.
Tinh lực của Cao Tử Minh tập trung hết vào bức thư, cơ hồ là đọc từng câu từng chữ, rất nhanh hốc mắt lại đỏ ửng, hay tay càng run hơn, cuối cùng nghẹn ngào nói: "Đây là... sự thật... sự thật sao? Hầu gia rõ ràng có ân với ta... Sao ông ấy lại..."
Tiết Vân Chu nhìn hắn: "Ngươi theo Tiết Trùng nhiều năm như vậy, vì ông ta làm bao nhiêu việc? Ngươi đưa tay lên ngực tự hỏi xem, ngươi thay ông ta làm việc thiện hay việc ác?"
Con ngươi Cao Tử Minh cứng đờ, đúng là hắn thay Tiết Trùng làm không ít việc, ban đầu hắn cũng mê muội, nhưng hắn lại tự nhắc nhở mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571454/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.