Trong phòng yên tĩnh đến kì lạ, Tiết Vân Chu vẫn nằm sấp trên người Hạ Uyên, cằm gối lên ngực hắn. Hai người mới vừa rồi còn nhìn nhau chăm chú thâm tình các kiểu con đà điểu giờ phút này không ai lên tiếng, lẳng lặng nhìn đối phương, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc không nói nên lời.
Nhìn nhau một lúc lâu Hạ Uyên mới chậm rãi mở miệng: "Nghĩa là từ đầu tới giờ em vẫn cho rằng anh mất trí nhớ?"
Tâm tình Tiết Vân Chu cực kì phức tạp, hoàn toàn không biết nên dùng vẻ mặt nào đối diện với anh, chỉ có thể thẫn thờ đáp: "Đúng vậy, anh không nhận ra em, trừ việc mất trí nhớ ra thì còn có thể là tại sao? Sổ sách đưa anh xem anh không có phản ứng gì, chữ em viết cho anh xem anh cũng không nhận ra. Khuôn mặt này vẫn giống khuôn mặt kiếp trước của em, nếu anh nhớ rõ thì sao lại không nhận ra em?"
Hạ Uyên nghe cậu nói như vậy ngược lại nhớ ra nghi hoặc trước đây: "Đêm lại mặt đó anh bảo em viết chữ không phải viết ra chữ rất đẹp hả? Sao bình thường lại viết chữ xấu như gà bới vậy?"
"A... Cái này... Em đã từng luyện chữ, chỉ là... chỉ là chưa nói cho anh biết..." Tiết Vân Chu không được tự nhiên vùi đầu vào ngực anh cọ cọ, đang cọ dở mới hồi hồn, ngẩng đầu nhìn Hạ Uyên: "Anh đừng có đánh trống lảng, sao hồi đó thấy sổ sách như vậy mà không có phản ứng gì?"
Hạ Uyên vẻ mặt vô tội: "Anh đã sớm nhận ra em rồi, cho nên nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571450/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.