Hạ Uyên mấy ngày nay bận sứt đầu mẻ trán, vất vả lắm mới có thời gian nghỉ một chút, lại nhìn đến đủ loại quan lại triều đình giờ khắc mấu chốt này vẫn cố sống cố chết đi tranh quyền đoạt lợi, giận đến mức hận không thể buông xuôi tất cả, nhưng nghĩ đến tình cảnh của mình và Tiết Vân Chu sau này lại thở dài, tự ép mình phải nhẫn nại.
Hạ Uyên hiện đang ngồi trong thư phòng, mặt mày bình tĩnh lật xem sổ sách quan viên bên dưới trình lên, tâm trạng cực kì tệ, nghe được tiếng gõ cửa liền nhíu mày, thanh âm lạnh lùng nói: "Vào đi."
Tiết Vân Chu trong lòng lộp bộp vài tiếng, tuy rằng biết Nhị ca hiện giờ thích mình, nhưng thói quen đời trước vẫn còn đó, vừa nghe giọng điệu kiểu "Đừng đến làm phiền ta" của Hạ Uyên liền không hiểu sao căng thẳng hẳn lên.
Hạ Uyên thấy cánh cửa vẫn im lìm không nhúc nhích, mày nhíu càng sâu: "Bảo ngươi vào đấy."
Tiết Vân Chu giật mình, vội đẩy cửa bước vào: "Khụ... Ừm... Ta..."
Hạ Uyên nghe được giọng nói quen thuộc tim đập loạn nhịp, u ám trên mặt cũng tản đi hết, giương mắt nhìn y: "Ngươi về rồi sao?"
Tiết Vân Chu nghe ra âm thanh ôn hòa, cả người buông lỏng, cảm giác cả người như đi trên mây, ánh mắt lần nữa chạm phải hắn, ngực cũng nóng đến mức luống cuống, lắp bắp trả lời: "Về... Về rồi."
Hạ Uyên nghi hoặc nhìn y, ánh mắt Tiết Vân Chu chỉ hận không thể dán chặt trên người hắn, rồi lại chỉ vào cái ghế: "Ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571442/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.