Tiết Vân Chu bị đả kích nặng nề, ánh mắt từ trên xà nhà quay qua nhìn Trần tổng quản: "Haha... Ta? Xuất giá? Gả cho Nhiếp chính vương?"
Trần tổng quản mơ hồ cảm thấy tiếng cười này lộ ra vẻ cổ quái không thể nói rõ, cho rằng y vui mừng tới mức không nói lên lời, vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, đây chính là chuyện vui của Trung Nghĩa Hầu phủ chúng ta. Hầu gia dặn dò lão nô nhanh chóng đón Đại công tử trở về, Hầu gia vẫn luôn nhớ mong Đại công tử..."
Thanh âm của Trần tổng quản lúc gần lúc xa, trong đầu Tiết Vân Chu hiện ra mấy chữ to đùng: Ta - xuất giá - gả cho Nhiếp chính vương!!!
Khang thị thấy ánh mắt y đờ đẫn, lo lắng kéo tay áo y.
Tiết Vân Chu nửa ngày mới hoàn hồn, liền cho nàng một ánh mắt trấn an.
Y đối với Hầu gia trong miệng Trần tổng quản thật sự không có tí thiện cảm nào. Không nói đến việc hắn tại sao bỏ vợ bỏ con, chỉ nhìn vào trình độ lật lọng của Trần tổng quản y liền sinh ra ác cảm với Trung Nghĩa Hầu phủ. Hơn nữa trở về còn trở thành quân cờ thành thân với một Nhiếp chính vương chưa từng gặp mặt, nghĩ thôi cũng cảm thấy rét lạnh.
Trần tổng quản còn lải nhải Trung Nghĩa hầu đối với y tình cảm thân thiết quan tâm chăm sóc đến mức nào, Tiết Vân Chu đã không còn kiên nhẫn nghe, nghiêng đầu thấy sắc mặt Khang thị khó coi, tựa như sẽ té xỉu ngay lập tức, ngoài cười nhưng trong không cười với Trần tổng quản: "Đa tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-nhiep-chinh-vuong/571424/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.