Khổng Quân xấu hổ cười cười, anh cũng biết hy vọng xa vời. Nhưng đây cũng là đứa nhỏ anh nhìn từ nhỏ tới lớn, không thu nhận chả nhẽ để nó lưu lạc đầu đường hay sao? Cho nên cứ tạm thời nuôi dưỡng, tương lai sư huynh sư đệ giúp đỡ nhau cũng có bát cơm ăn.
Niễn Tử khẩn trương nhìn Thẩm Dứu, sợ vị sư tổ này không hài lòng sẽ trục xuất nhóc khỏi sư môn.
Thẩm Dứu:..... Không đến mức đó đâu.
Sao lại xem y như thể phản diện độc ác chia rẽ thầy trò bọn họ vậy?
Chỉ là không phải yêu cầu ai cũng phải theo con đường nghệ thuật. Nghề nào cũng là nghề, miễn không vi phạm pháp luật, có thể nuôi sống bản thân là được, đâu cần cứ phải theo con đường mà bản thân không am hiểu mà liều mạng? Trong lòng Thẩm Dứu tính toán, nếu Niễn Tử không giống như Khổng Quân say mê với thuyết thư thì có thể dạy nhóc ấy thứ khác. Nhưng mà còn cần bàn bạc lại với Khổng Quân, giờ không nên đề cập tới.
Thẩm Dứu giải thích lý do vì sao tìm Khổng Quân, y hy vọng Khổng Quân có thể dẫn y tìm một tiệm rèn với tìm thợ sửa nhà đáng tin cậy. Tửu lầu bên kia y đã xem qua, không có vấn đề gì lớn, chỉ có bệ bếp cần xây thêm một cái với xây lại bếp cũ. Tường ở đại sảnh vẫn còn tốt chỉ cần chát lại.
Khổng Quân không hổ danh là lớn lên ở phố phường, lập tức vỗ ngực đảm bảo với Thẩm Dứu: "Chuyện này để ta lo, ta biết một nơi, tay chân nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268252/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.