Thẩm Dứu đơn giản xem xét thương thế của hai người. Trên đùi Lâm Cảnh Hành bị chém một đao, miệng vết thương dài nhưng không sâu, có lẽ lúc nãy bất tỉnh do mất nhiều máu. Tình trạng Tiểu Ngũ thì không ổn hơn, một cánh tay bị gãy, trên lưng có không ít vết thương lớn nhỏ. Nhưng Tiểu Ngũ từ nhỏ được trải qua huấn luyện hộ vệ nên vẫn còn giữ được tỉnh táo, trạng thái so với thế tử có lẽ tốt hơn, chân cũng không bị thương.
Thẩm Dứu không kịp hỏi nhiều:" Để ta dìu hắn, ngươi đi theo phía sau..... Ngươi có tự đi được không?" Nói xong thì kéo Lâm Cảnh Hành lên lưng mình.
Tiểu Ngũ kinh ngạc nhìn thân thể gió có thể thổi bay của Thẩm Dứu lại nhìn chủ tử cao to nhà mình, nghi hoặc hỏi:" Ngươi?"
Vừa dứt lời Thẩm Dứu đã bị thân thể Lâm Cảnh Hành đè xuống úp xuống.
..... Y đã sớm quên mất bản thân không còn là m83 của trước kia.
Thân thể Lâm Cảnh Hành nện mạnh lên lưng y, mũi hắn va vào sau cổ Thẩm Dứu làm nước mắt hắn như muốn ứa ra. Mũi Lâm Cảnh Hành bị đập tới mức hít vào, hắn thấy quanh quẩn mũi toàn mùi có cây thanh hương phảng phất phát ra từ người Thẩm Dứu. Thẩm Dứu bị hô hấp của hắn làm giật mình theo phản xạ đẩy Lâm Cảnh Hành ra.
Bệnh nhân Lâm Cảnh Hành:"......."
Cũng may có lùm cây ở gần đó nếu không e là hắn phải hôn mê một lần nữa do cú đẩy kia. Thẩm Dứu nhặt một đống cành cây rồi kết lại làm thành một cái cáng để kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-huynh-truong-cua-tra-cong/268241/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.