[1]
Buổi sáng mùa thu mát mẻ và dễ chịu, vốn nên là thời gian thoải mái nhất, nhưng lại có người phiền não trong lòng, đứng ngồi không yên.
Đối mặt với một bữa sáng tinh tế trên bàn, Tiết Sĩ Văn nhíu mày sít sao. Ông ta khẳng định rằng hôm qua mình đã nói rất rõ rồi, chỉ cần Chu Thừa Vũ không ngu như heo thì chắc chắn sẽ hiểu ý của ông.
Nhưng tại sao, đến giờ hắn ta vẫn chưa qua nài nỉ?
Lẽ ra hắn ta nên đến vào đêm hôm qua. Chẳng lẽ nào hắn ta không sợ? Hay... là hắn ta không đặt Tiết Sĩ Văn ông vào trong mắt?
Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Tiết Sĩ Văn ngày càng trở nên xấu xí hơn. Chỉ bằng với thân thế của Chu Thừa Vũ, mà lại dám xem thường ông ta à? Vốn chỉ muốn uy hiếp hắn ta một lần, dạy dỗ hắn ta một bài học, để hắn ta biết người nào nên động người nào không nên động là được. Nhưng bây giờ có vẻ như ông không nên mềm lòng, tên này rõ ràng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!
Hồ Ngọc Uyển cầm lấy một cái bánh nhỏ tinh xảo, một lúc lâu mà nàng ta vẫn chưa cho vào miệng. Đôi mắt nàng ta cẩn thận đảo quanh Tiết thị và Tiết Sĩ Văn, cuối cùng kìm lòng không được cất tiếng hỏi: "Cậu, Chu đại nhân có đến xin lỗi thật không ạ?"
Nếu Chu đại nhân sợ cậu, nếu hắn ta cúi đầu xin cậu tha thứ, thì tức nghĩa Hồ Ngọc Nhu cũng đến và xin lỗi nàng ta?
Tưởng tượng đến lúc Hồ Ngọc Nhu không thể không cúi đầu trước nàng, thậm chí phải khóc lóc van xin nàng ta nói giúp vài lời hay với cậu, để tha cho Chu Thừa Vũ, thì trên gương mặt sầu thảm nhiều ngày của Hồ Ngọc Uyển không khỏi hiện lên tia đắc ý. Đến khi ấy, nàng sẽ bàn điều kiện với Hồ Ngọc Nhu, để ả ta thuyết phục biểu ca, phải để huynh ấy đến cầu xin được cưới nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-chang-nam-phu-nay/970823/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.