Mặt trời cực kỳ chói chang, như muốn thiêu cháy mặt đất. Sau khi xuống khỏi xe trung chuyển, Tô Hạ thò tay ra, cảm thấy bàn tay rất nóng.
"Cảm thấy thế nào?"
Cô xoa xoa bàn tay: "Em nhớ rõ lúc trước có xem qua một clip ngắn, có một người châu Phi nói - nơi này quá nóng, tôi muốn về châu Phi nghỉ hè."
Khí hậu vô cùng oi bức, so với việc đứng dưới bóng râm ở châu Phi, ở đây cũng nóng nực chẳng thua kém gì.
Kiều Việt vui vẻ xoa đầu cô: "Như thế này mới chính là em."
Hành khách xuống máy bay diện đủ thể loại trang phục, đi ngang qua bao nhiêu mỹ nữ tỏa mùi hương. Tô Hạ nhìn lại quần áo của mình từ đầu đến chân, cười khổ với ông xã nhà mình: "Ở bên kia em thấy mình vẫn còn gọn gàng, nhưng vừa trở lại đây cảm giác mình trông như dân tị nạn vậy. Mọi người chắc cũng đang thắc mắc, cảm thấy hoặc là anh không có mắt, hoặc là em đang nuôi một tiểu bạch kiểm."
Kiều Việt nghe vậy ngẩng đầu, mới thấy mấy nữ sinh nhìn lén mình đang đỏ mặt trốn tránh.
Anh nghiêng đầu nhìn cô: "Anh chuẩn bị từ chức bên bệnh viện thành phố N đến đây, nếu như không xin được việc, chỉ sợ phải nhờ em nuôi thât rồi."
Tô Hạ mừng rỡ, cười không khép miệng lại được, lắc lắc cánh tay anh: "Em nuôi em nuôi. Em phụ trách kiếm tiền, anh chỉ cần đẹp trai là được rồi."
Thật ra đã có hai bệnh viện ngỏ lời, bác sĩ Kiều sở hữu tới hai học vị tỏa sáng chói lọi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646023/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.