Ánh nến chập chờn, tiếng hát không đồng đều thậm chí còn chẳng theo nhịp điệu nào.
Sau sự lúng túng bất ngờ, Tô Hạ mới ý thức được sự kiện tối nay đã được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Lâu rồi không tổ chức sinh nhật, dường như cô cũng quên mất ngày này.
Cuộc sống tươi đẹp của cô chính thức bị phá vỡ, cũng bắt đầu từ ngày này.
Bởi vậy mỗi năm đến ngày này, Tô Hạ nghĩ mình sẽ rất khó chịu, nhưng mà hôm nay đứng ở đây đặt tay lên ngực tự hỏi, cô cảm thấy vui mừng sau sự bất ngờ này.
Rốt cục hiểu được điều mà ba mẹ Tô nói ngày họ nhận nuôi cô.
"Con gái, đừng trách ba nói thẳng. Dù trên đời này có ai mất đi thì Trái Đất vẫn cứ quay, mặt trời cứ mọc rồi lặn, hoa cứ nở rồi lại tàn, chúng ta là người ở lại nhất định phải bước tiếp. Ba biết bây giờ con rất tuyệt vọng, rất đau khổ, tin tưởng ba, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất. Cuối cùng sẽ có một ngày con buông bỏ được tất cả, lại gặp được người mà con hết lòng yêu thương, từ nay về sau cùng con mừng sinh nhật."
Tô Hạ bụm mặt, khóc không thành tiếng.
Tiếng hát cũng ngừng lại, Lev và Nina liếc nhìn nhau, cảm thấy phóng viên Tô khóc...hình như không phải vì cảm động.
Bọn họ dùng ánh mắt hối thúc Kiều Việt, mà bác sĩ Kiều đứng phía sau hoàn toàn bị bất ngờ.
Anh nhìn tay mình, lại nhìn Tô Hạ đang ngồi khóc cực kỳ đáng thương trước mặt.
Khóc...
Tại sao lại khóc?
Nói thật đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646018/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.