"Trước mắt số người còn bị kẹt lại giữa vùng lũ chỉ có 18 người."
Lev theo bản năng nhìn về phía Kiều Việt, đối phương đang chìm trong suy nghĩ không có biểu tình gì.
"Bệnh trạng như thế nào?"
"Giống như bị cảm mạo." Người phụ trách bị gọi tới, không ngờ bác sĩ sẽ đến nhanh như vậy, có chút chột dạ: "Mấu chốt là hiện bây giờ khu này không đủ chỗ, nếu bệnh kia đúng là bệnh truyền nhiễm, chúng tôi cũng không có điều kiện chữa trị cho bọn họ..."
"Vẫn chưa kết luận được bọn họ bị bệnh gì, vậy mà các anh cô lập 18 người giữa trung tâm cơn lũ không thèm quan tâm như thế?" Cuối cùng Kiều Việt cũng có phản ứng, ánh mắt lạnh như băng: "Nếu thật sự là bệnh truyền nhiễm, các anh cho rằng chỉ cần cách ly bọn họ là an toàn? Mọi người ở đây đều là người từng tiếp xúc với bọn họ, cả anh cũng vậy."
Đối phương mắt trợn tròn.
"Vậy trong 18 người kia có người Trung Quốc hay không?"
"Không biết...Hôm đó tôi không trực tiếp đi, những người đón bọn họ đến đây hiện giờ cũng không ở đây..."
Người đàn ông nói giọng nhỏ dần.
"Máy bay chuẩn bị xong rồi, có thể đi rồi."
Kiều Việt chống tay nhảy lên.
Đi thôi.
Sau ba ngày mưa tầm tã, trời hôm nay đã quang đãng hơn, quanh thân cây nấm trắng mọc lên chi chít. Tô Hạ nhìn chằm chằm, cuối cùng cũng phải cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn hái hết chỗ nấm đó về ăn.
Nhưng đã hai ngày rồi cô chưa ăn gì, lỗ tai dù yếu ớt nhưng vẫn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646014/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.