Động tĩnh bên trong không nhỏ.
Kiều Việt đứng ở cửa một lúc lâu, bỗng nhiên có chút không xác định.
Không xác định nên đi, hay là nên ở lại.
Nhưng bây giờ Hạ Hạ vừa nhìn thấy anh là kích động. Anh nghĩ, mình nên tránh đi một lúc.
Vài người đứng trong sân, thấy anh bước ra vội vàng tìm việc gì đó để làm, chẳng qua cũng vì chột dạ nghe lén người ta nói chuyện, rõ ràng khó mà che giấu.
Tâm trạng Kiều Việt không tốt, đứng trong sân một hồi, sau đó buồn bực bước vào trong lều.
Tả Vi vừa rồi vất vả lắm mới đuổi được người gấu đi, bây giờ bỗng nhiên lại thấy có người vén rèm lên, theo phản xạ có điều kiện giấu điếu thuốc lá đi. Lại phát hiện ra người đi vào là Kiều Việt, vừa đau lòng điếu thuốc vừa tức tối: "Tôi tốt xấu gì cũng là phụ nữ, anh trước khi vào có biết gõ cửa hay không hả?"
Kiều Việt không lên tiếng, kéo một cái ghế bên cạnh ra ngồi xuống, mặt không biến sắc nhìn cô ta chằm chằm.
Sống lưng truyền đến cơn ớn lạnh, Tả Vi cố gắng hết sức quơ tay: "Sao thế?"
Kiều Việt cúi đầu nghịch con dao cắt nha đam lúc nãy.
"A," Tả Vi bất ngờ cười đầy ý vị: "Không chịu nghe lời tôi? Thật sự đi trêu ghẹo loài sinh vật một tháng mất máu 7 ngày đó?"
Kiều Việt trầm mặc, lúc này mới mở miệng: "Tôi để cô ấy đi."
"Vậy cô ấy nghĩ sao?"
"...Cô ấy bảo tôi đi đi."
"Phì..." Tả Vi thật muốn cười to, nhưng chưa kịp làm gì đã nghe tiếng xương cốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/646008/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.