Như một quyền đánh vào miếng băng mỏng, rốt cuộc mạch nước ngầm này không cách nào giấu được nữa.
Mọi người xung quanh như bị hóa đá, đến hít thở cũng thật khẽ khàng, giống như đang giả chết.
Đầu óc Tô Hạ lại bắt đầu mông lung.
Trong nháy mắt, cô cảm thấy được cả cơ thể vẫn đang ngẩn ngơ.
Mà bàn tay đang đặt trên vai mình kia lại có cảm giác siết chặt hơn, thay đổi rất nhỏ thôi, sắc bén như dao cứa vào tim.
Hứa An Nhiên hét một tiếng chói tai: "Tần Mộ anh có ý gì?"
"Anh có ý gì?" Tần Mộ buông ly, chậm rãi chuyển động cổ tay trong ngọn đèn mờ không rõ ánh mắt anh ta thế nào, nhưng giọng cười trào phúng lại làm người ta cảm giác có ý sâu xa: "Hai năm nay anh vẫn nhớ kỹ, còn nhớ rất rõ ràng."
Anh ta vừa nói vừa xoa xoa huyệt thái dương: "Kiều Việt, hai chúng ta là anh em tốt. Nhưng cậu lại xem tôi là cái gì, là đồ ngốc à? Hả?"
Tiếng nhạc im bặt, tiếng Phương Vũ Hoành vang lên rõ ràng: "Không phân biệt rõ phải trái, lại đứng đây la hét, không phải đồ ngốc thì là cái gì?"
Vốn Tần Mộ muốn bình tĩnh nói chuyện, bỗng nhiên giương nắm đấm đánh về phái Phương Vũ Hoành, vẻ mặt rất tức giận la hét: "Cậu câm miệng cho tôi."
Một quyền này của Tần Mộ bất ngờ đánh tới, Phương Vũ Hoành trở tay không kịp, lúc anh ngã trên mặt đất còn kéo theo bàn rượu bên cạnh, bao nhiêu loại rượu xa xỉ nổi tiếng đều đổ hết.
Tất cả mọi người sững sờ.
"Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645969/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.