Đến đêm mẹ Kiều liền trở về nhà do chán ghét mùi thuốc khử trùng, nhất quyết không chịu ở một đêm trong bệnh viện. Trong lúc còn ở bệnh viện vẫn không quên bắt bẻ những y tá trẻ đến chăm sóc bà, chỉ trong ba tiếng ngắn ngủi mà phải đổi đến bốn y tá, y tá trưởng cũng không thể làm gì được.
Một nhóm hộ lý ánh mắt đỏ rực nhìn Kiều Việt, có ý xin giúp đỡ.
Mà bên này thấy bà làm vậy cũng không thể trách , Kiều Việt trực tiếp làm thủ tục xuất viện, không bao lâu sau một chiếc xe bảo mẫu liền dừng dừng ở dưới lầu.
Lúc mẹ Kiều đi rồi, một đoàn người chung quanh thở nhẹ ra, Kiều Việt dừng bước thành khẩn nói: "Làm phiền rồi."
Y tá trưởng vội xua tay: "Bác sĩ Kiều đừng nói vậy, là do chúng tôi không có kỹ thuật tốt để chăm sóc dì chu đáo."
Anh đi ngang qua Tô Hạ, phát hiện cô gái vẫn đang ngây ngốc nhìn chằm chằm một phòng đầy người, khóe miệng ẩn hiện lúm đồng tiền, cũng không biết là đang cười cái gì. Anh đứng bên người cô một hồi, đối phương vẫn cứ cười ngây ngô, dứt khoát không chờ nữa mà bước nhanh về phía thang máy.
Làn gió mạnh lướt qua hai gò má, lúc Tô Hạ ý thức được thì Kiều Việt đã sớm tới cửa thang máy, đang khoanh tay chờ mình, con ngươi vẫn đen như nước hồ sâu.
"Ai, chờ em một chút!" Cô vội vàng chạy qua, tới cửa thì thấy Kiều Việt đã bước vào rồi, cửa thang máy trước mắt chậm rãi khép lại.
Tô Hạ đứng đó tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645965/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.