Tắt đèn ở đầu giường, Tô Hạ liền cuộn mình sang phía bên phải giường, rõ ràng là khẩn trương muốn chết, còn phải cố gắng chống đỡ không dám thở mạnh. Phía bên kia giường hơi lõm xuống một chút, Kiều Việt đã nằm lên rồi.
Hai người đáp chăn riêng, Tô hạ cảm thấy không mở thảm điện thì rất lạnh, cuộn chăn một vòng cũng ngủ không được, phía bên cạnh vừa vặn truyền đến tiếng hít thở.
Nhịn không được khẽ trở mình một cái, một màu đen bao trùm, đến cả mặt Kiều Việt cũng không thấy rõ. Anh hình như đã ngủ rồi, hô hấp vững vàng mà yên ổn.
Tô Hạ chắp tay để bên sườn mặt, nhìn anh đến xuất thần.
Từ khi gả cho anh tới giờ, cô không ngừng lên mạng tìm hiểu từ khóa "Bác sĩ không biên giới", những nơi anh dừng chân, nguy hiểm mà anh đối mặt, thậm chí cả những việc cần phải làm, cô cũng lẳng lặng khắc ghi vào trong tim.
Cứ nghĩ anh trở về rồi thì hai người sẽ có nhiều đề tài chung để nói, nhưng vừa nhìn thấy Kiều Việt, tất cả ngôn từ đều bay đi đâu mất.
Cô gái nhỏ có chút uể oải, thở ra một cái.
Không biết lúc nào thì ngủ mất, cũng không biết lúc nào thì tiềm thức bắt đầu trở nên khó chịu. Trong khoang mũi giống như bị tràn nước, có thể cảm nhận được mùi từ trong cổ họng càng ngày càng mãnh liệt. Lúc cảm giác không thoải mái tích lũy đến đỉnh điểm, Tô Hạ giật mình tỉnh lại, miệng há to thở, hô hấp như bị sặc, ho một cái nước mắt liền chảy ra.
"Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645960/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.