*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hôm sau, mới tờ mờ sáng, Đỗ Kiêu còn đang ngủ say, bên tai đột nhiên vang lên tiếng gà gáy như sấm khiến hắn giật mình suýt thì lăn từ giường xuống đất mẹ thân yêu.
Tư thế ngủ của gà rừng quá kém, ban đêm bất tri bất giác lăn hết nửa cái giường, trong lúc ngủ mơ theo hơi thở của Đỗ Kiêu lăn gần tới gối đầu hắn, cuối cùng nửa cái đầu gà lộ ra khỏi chăn, đến hừng đông chính xác tiếp ánh sáng của ngày mới, lập tức cất giọng ca vàng.
Đỗ Kiêu sợ làm người nhà thức giấc, nhanh chóng kéo chăn đem thú cưng gà che lại. Gà cưng buổi sáng sớm ở trong chăn giống như đã hết pin nhưng vẫn rất tận tâm gáy 3 tràng liền nhau mới dừng lại, mắt nhắm tịt, có lẽ là ngủ rồi.
Đỗ Kiêu thở phào nhẹ nhõm, mặc quần áo rời giường.
Gà rừng lắng nghe động tĩnh của hắn, thấy đã mở cửa ra ngoài, nó ló đầu ra nhìn nhìn, ánh mắt dừng trên tủ đầu giường, tròng mắt quay tròn dạo qua một vòng, chui đến giữa chăn để biến thành người.
Ban đêm ăn quả đắng hai lần, ban ngày có thể thấy rõ đồ vật, cho nên lần này y chọn được vị trí không tồi, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.
Chu Tiểu thiếu gia vươn cánh tay trơn bóng, như ăn trộm lấy đi điện thoại của Đỗ Kiêu đặt trên tủ đầu giường, trốn trong ổ chăn sột sột soạt soạt ấn số điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-chien-nha-do-bao-tieu/233701/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.