Thương Uẩn muốn đi xem thử đôi mắt của em gái nhỏ to như nào, có phải to hơn mắt của Thương Thấm không.
“Anh ơi, chúng ta đi thôi.”
Cậu bé túm lấy vạt áo của Thương Quân, muốn đi về phía bãi đỗ xe trong sân.
Nhưng bọn họ không đi được, bị Lộ Kiếm Ba ngăn lại: “Buổi tối bố mẹ con đứa hai đứa đến trang viên, không thể sang nhà chú.”
Thương Uẩn vẫn kiên trì: “Nhưng… nhưng cháu muốn xem em gái nhỏ.”
Lộ Kiếm Ba nói: “Sau này rồi xem.”
Thương Uẩn nắm chặt lấy áo anh trai, anh trai đi đâu cậu nhóc sẽ đi theo đó.
Thương Quân đầy tiếc nuối vẫy tay với Ngu Thệ Thương, theo bản năng buột miệng nói: “Tạm biệt anh.”
Lần này không thể đi, đồng nghĩ với việc mất đi cơ hội tiếp xúc sâu hơn. Đến nỗi mười mấy năm sau, Thương Quân cầm bản kế hoạch dự án đến tìm Ngu Thệ Thương để bàn về khoản đầu tư thiên thần, cả hai người hoàn toàn không nhớ đã từng gặp nhau một lần, thậm chí còn từng cùng chơi xếp hình.
Dáng vẻ Thương Quân thay đổi rất nhiều, gần như không còn thấy bóng hình lúc nhỏ.
Ngu Thệ Thương chỉ cảm thấy cái tên này nghe quen tai, nhưng không nhớ đã từng nghe ở đâu.
Thương Quân lúc mười chín tuổi vẫn thích ở cùng Ngu Thệ Thương ba mươi tư tuổi, cảm thấy anh vô cùng thông minh.
Nhưng đó đều là chuyện sau này.
Lộ Kiếm Ba đã giúp giải quyết những rắc rối khi quay về Hồng Kông. Suốt cả kỳ nghỉ hè, Ngu Thệ Thương ngoài nấu ăn thì chỉ ở bên cạnh con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295997/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.