Hơn ba giờ chiều, Sầm Tông Y từ bưu điện trở về.
Hôm nay trời vừa gió vừa mưa, lúc ra khỏi nhà cô không mặc áo khoác, vừa xuống xe đã run cầm cập.
Tối qua bố gọi điện thoại còn nói Hải Thành nắng nóng liên tục, nóng đến không chịu được.
Nhưng London tháng bảy lại lạnh đến mức khiến cô muốn quấn chăn bông.
Đi qua quán cà phê dưới tầng chung cư, cô mua một cốc latte nóng và bánh quế cuộn về để dỗ dành Ngu Thệ Thương.
Ngày mai cô sẽ bay về Hải Thành, chuyến bay chiều tối mai, dự định gần một năm tới sẽ không quay lại đây nữa.
Ngu Thệ Thương giận dỗi, cơm trưa cũng không ăn.
Cô chỉ nói là về nước chứ không phải chia tay với anh.
Anh không tin.
Buổi trưa đi học về anh chỉ nấu cơm cho mình cô, còn bản thân không ăn lầm lũi ở trong bếp dọn dẹp.
Lúc cô đến bưu điện anh vẫn ở trong bếp chưa ra.
Kỳ nghỉ hè này đáng lẽ anh phải về Hồng Kông, vì để ở bên cô mà anh đã cố ý đăng ký học thêm hai môn và tham gia một dự án. Có lịch học như vậy bố anh mới không miễn cưỡng ép anh về.
Tối qua nghe cô nói muốn về Hải Thành hơn nữa còn không quay lại London nữa anh liền hoảng loạn: “Em đi rồi, anh phải làm sao?”
“Anh mới mười chín tuổi rưỡi thôi, lo học hành cho tốt đi.”
“…..”
Anh im lặng hồi lâu: “Là lý do gì mà em nhất định phải về?”
“Em nhớ Hải Thành, nhớ bố mẹ, muốn về đó ở một năm. Lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295994/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.