Ngu Thệ Thương vừa đặt báo thức xong, đang định gọi điện cho con gái.
Muộn như này vẫn chưa về, ông không khỏi lo lắng.
Vừa nhấn gọi, ngoài cửa đã vang lên tiếng nói cười.
Sầm Tồ cúp điện thoại, đẩy cửa bước vào: “Bố, con về rồi.”
“Sao về muộn thế, mệt không con?” Ngu Thệ Thương đặt điện thoại xuống, đứng dậy đón.
“Không mệt ạ.” Sầm Tô dẫn Thương Quân đi dạo quanh khu phố cổ Hải Thành và ăn đêm: “Bố ơi, con mang đồ ăn vặt hồi nhỏ con hay ăn về cho bố.”
Ngoài snack tôm cô còn mua thêm thứ khác.
Hai trăm tệ Thương Quân cho cô, cả tối không sót lại đồng nào.
Đã rất nhiều năm cô không dùng tiền mặt, hôm nay đã tìm lại được cảm giác lúc còn bé.
Ngu Thệ Thương đón lấy túi đồ ăn vặt, một tay vòng qua ôm nhẹ con gái: “Cảm ơn con.”
Thương Quân đứng bên cạnh xen vào: “Ôm cô ấy nhiều vào. Lúc nhỏ không có bố bảo vệ, đồ ăn vặt bị bọn trẻ con cố ý đâm vào đổ hết.”
Nỗi áy náy và xót xa lập tức dâng trào.
Ngu Thệ Thương siết chặt vòng tay, ôm chặt lấy con gái, đau lòng nói: “Xin lỗi con, năm đó bố không thể bảo vệ con.”
“Không sao đâu, con cũng đâm lại tụi đó mà. Bây giờ nghĩ lại, nếu như có bố hồi nhỏ có khi con còn bị bố và mẹ đánh hội đồng ấy chứ.”
Sầm Tô trêu ông: “Bố nhìn bố xem, có bố rồi chẳng phải vẫn bị mắng đến đỏ cả tai sao.”
Nhất thời Ngu Thệ Thương dở khóc dở cười.
Lúc Sầm Tô lướt qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295992/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.