Cuối tháng mười, cả nhà chuyển vào nhà mới.
Quả Cầu Tuyết là người vui nhất, tung tăng chạy nhảy đuổi theo quả bóng nhỏ trên thảm cỏ ngoài sân.
Hành lý của Ngu Thệ Thương đã được gửi đến trước, nhưng người vẫn chưa qua vì bên Hồng Kông vẫn còn một số chuyện cần xử lý.
Năm nay là năm Thương Quân ở lại Bắc Kinh lâu nhất, từ cuối tháng từ cho mãi đến tận giữa tháng mười.
Sau khi đăng ký kết hôn, coi như cũng kết thúc những ngày tháng mỗi người một nơi.
Sáng cuối tuần, cuối cùng Sầm Tô cũng có thể ngủ nướng trong lòng anh.
Một người không có thói quen ngủ nướng, bây giờ lại có thể ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Thương Quân dựa vào đầu giường đọc sách, Sầm Tô dựa vào lòng anh.
Ngoài cửa sổ sát đất là một khoảng xanh mướt mắt, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót lảnh lót.
Cô không khỏi cảm thán: “Đây là cuộc sống thần tiên gì vậy.”
Thương Quân nói: “Đây chỉ là những ngày bình thường nhất.”
Có người thân thiết ở bên, có ngày cuối tuần không phải dậy sớm, còn có thể nằm lười trên giường ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Đối với đa số mọi người, đó là niềm hạnh phúc bình dị nhất.
“Em cảm thấy đây là cuộc sống thần tiên là bởi vì trước đó em quá vất vả.”
Sầm Tô hôn lên cằm dưới của anh, cười nói: “Nếm thử dưa ngọt nhỏ sẽ không thấy khổ nữa.”
Thương Quân: “…..”
Bây giờ “Dưa ngọt nhỏ” đã trở thành biệt danh của anh trong giới.
Dưới bài đăng công khai giấy đăng ký kết hôn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295989/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.