Sầm Tô bóc mấy con cho Thương Quân, rồi lại bóc cho bố.
Trùng hợp Ngu Thệ Thương cũng vừa bóc xong một con, tiện tay đút cho con gái.
Ông luôn muốn nuôi chiều con gái như một đứa trẻ nhưng ngặt nỗi con gái lại quá độc lập chẳng cần ông bận tâm chuyện gì, ngược lại trên bàn ăn người được chăm sóc lại là ông.
Lâu Duy Tích thấy cả nhà bọn họ mải mê bóc vỏ tôm liền bảo nhà bếp mang lên một đĩa tôm luộc lớn.
Tôm con nào con nấy to mập, thịt chắc bóc vỏ mang lại cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Ngu Thệ Thương gắp con tôm con gái vừa bóc cho mình sang cho Sầm Tông Y, sợ bà từ chối nên đặc biệt nhấn mạnh: “Sầm Sầm bóc cho em.”
Sầm Tông Y ăn riết hải sản thành quen, biết ông thích ăn: “Anh ăn đi.”
Ngu Thệ Thương không đáp lời, lại gắp thêm một con khác trong đĩa cho bà.
Sầm Tông Y nghiêng nhìn khuôn mặt ông một lúc: “Anh không thể đối xử với tốt với bản thân mình chút à?”
Ngu Thệ Thương nhìn bà, vẫn im lặng.
Sầm Tông Y không hy vọng ông sẽ trả lời, lấy khăn ướt lau tay rồi cầm con tôm con gái bóc nhét vào miệng ông.
Không nhìn ông nữa, bà cầm đũa lên, như không có chuyện gì xảy ra gắp thức ăn.
Cả bàn ăn chỉ có mỗi Thương Uẩn nhìn thấy cảnh này.
Thương Uẩn hối hận vì đã nhìn lung tung, một lần nữa bị tổn thương nặng nề. Ban đầu anh ta còn tự an ủi bản thân, nghĩ cho dù mình có thảm đến đâu cũng không thảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295987/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.