Giang Minh Kỳ thấy Quả Cầu Tuyết ngày càng đến gần, do dự không biết có nên xuống xe không.
Trước đây anh ta từng muốn đến Hải Thành thăm quan tiện để gặp bố mẹ cô. Sau đó nghe Thương Uẩn nói bố mẹ cô đã ly hôn từ lâu, mẹ mở nhà nghỉ rất bận nên anh ta đành tạm thời gạt bỏ ý định đó, muốn đợi đến khi mối quan hệ ổn định hơn rồi đến thăm.
Kết quả sau đó lại chia tay.
Thấy còn khoảng năm, sáu mét nữa bọn họ sẽ đi đến trước xe, sau một hồi đấu tranh cuối cùng Giang Minh Kỳ cũng đẩy cửa xuống xe.
Quả Cầu Tuyết nhận ra anh ta, vui vẻ chạy về phía anh ta.
Dây xích vẫn nằm trong tay Sầm Tông Y, nó không chạy xa được, cuống quýt quay vòng vòng.
Sầm Tông Y dịu dàng nói: “Cục cưng nhà chúng ta ngoan lắm, đúng không nào? Không được dọa chú đâu.”
Quả Cầu Tuyết ngẩng đầu nhìn bà, dù muốn giằng về phía trước nhưng cũng kiềm chế lại.
Giang Minh Kỳ tiện tay đóng cửa xe lại, gọi: “Quả Cầu Tuyết?”
Sầm Tông Y nghĩ anh ta là hàng xóm trong khu, trước đây từng gặp Quả Cầu Tuyết nên mỉm cười gật đầu.
Giang Minh Kỳ lịch sự hỏi: “Cháu chào cô ạ. Cô là cô Sầm đúng không ạ?”
Đối phương nhận ra mình, Sầm Tông Y vẫn thấy rất bình thường. Dù sao những người quen biết Sầm Tô phần lớn đều có thể đoán được bà là ai.
Bà cười: “Cháu quen Sầm Tô nhà cô à?”
Không chỉ là quen.
Giang Minh Kỳ đột nhiên như biến thành một người khác, tỏ ra lịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295965/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.