Mặc dù Sầm Tô nói vẫn luôn đấu trí đấu sức với anh nhưng cô vẫn sẵn sàng nhường anh.
Giống như có rất nhiều chuyện anh cũng sẽ không làm khó cô.
Anh đã nghĩ mọi cách để mẹ biết anh, hà cớ gì cô phải làm mất hứng.
Sầm Sầm:【Cái cách giải quyết dứt điểm một lần này của anh, em đồng ý. Ai bảo em thích anh chứ~】
Cô thả thính chẳng bao giờ chọn thời điểm.
Mặc dù đã yêu nhau nhưng cô nói lời tình tứ thẳng thắn như vậy, Thương Quân nghe vẫn rung động.
Thương Quân:【Còn tưởng em chỉ biết khuyên anh yêu bản thân thật tốt chứ.】
Sầm Sầm:【Không đâu, em vẫn sẽ nói mấy lời tình tứ cho anh nghe.】
Đương nhiên, việc khuyên anh đừng quá cố chấp thì cô vẫn khuyên.
Thỉnh thoảng còn phải nhắc nhở anh rằng, biển tình thật ra rất đắng.
Thương Quân đã nói chuyện tròn hai mươi phút mà vẫn chưa đặt điện thoại xuống.
Sau khi bàn bạc xong việc chính với Sầm Tô, cô lại nói nhớ anh, muốn anh ở cùng vậy là lại nói chuyện tiếp.
Anh không thích nói chuyện phiếm, đến chỗ Sầm Tô thì hoàn toàn vô hiệu.
Không nói cũng không được, mỗi lần cô nói nhớ anh, anh chẳng còn cách nào với cô.
Cốc cà phê của Ngu Thệ Thương đã hết mà người đối diện vẫn đang cúi đầu gõ chữ.
Anh ta bảo nhân viên phục vụ mang thêm một cốc. Sau khi uống được nửa cốc, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được mà châm chọc: “Không ngờ cậu cũng có ngày này.”
Cuối cùng Thương Quân cũng thoát ra khỏi cuộc trò chuyện, ngẩng đầu: “Lúc anh thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295956/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.