Thương Quân vẫn chưa ăn tối, anh ngồi thẳng xuống bàn ăn.
Ngu Thệ Thương tưởng Sầm Tô cũng đi cùng, hỏi thẳng: “Không phải nói dẫn Sầm Tô đến sao? Cô ấy không rảnh?”
“Ngày mai Sầm Tô qua.”
Thương Quân cân nhắc một lát, nói: “Bàn bạc với anh chuyện này.”
Dùng hai chữ “bàn bạc” đa số đều là chuyện công việc.
Ánh mắt Ngu Thệ Thương ra hiệu anh nói.
Thương Quân: “Nếu như ngày mai Sầm Tô đến đây, thích Samoyed nhà anh, để cô ấy nuôi một thời gian.”
Sầm Tô dự định trước khi bà ngoại qua đây, một nửa thời gian dành để đọc sách. Nếu như một nửa thời gian còn lại đi tìm anh, bảo anh ở cùng, lâu dần anh không dám đảm bảo sự tự chủ của mình còn có thể như bây giờ.
Anh tuyệt đối không thể để bản thân trở thành Giang Minh Kỳ thứ hai.
Hoặc nói cách khác, kiên quyết không thể trở thành Ngu Thệ Thương thứ hai, từng này tuổi vẫn day dứt không nguôi.
Anh quyết định như vậy thứ nhất là vì Sầm Tô quả thực thích Samoyed, bây giờ bà ngoại lại bệnh nặng, có thú cưng ở cùng thì ít nhiều có thể giúp bà bớt buồn. Thứ hai là vì vốn dĩ mỗi ngày Sầm Tô có thể tìm anh nói chuyện một tiếng, sau khi có thú cưng thời gian tìm anh có thể bớt thành nửa tiếng, thậm chí ngắn hơn.
Đối với anh, đối với Sầm Tô đây đều là chuyện rất tốt.
Rõ ràng Ngu Thệ Thương đã hiểu sai ý của Thương Quân, tưởng anh cuối cùng cũng thông suốt, bằng lòng bước chân vào mối quan hệ yêu đương, định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/freud-cua-anh-ay-mong-tieu-nhi/5295943/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.